VIDEO
Năm 1954, Walter Neumark
có ý tưởng khi cho rằng có thể cất cánh bằng chân khi chạy trên một con
dốc với một cánh bằng vải. Sau đó một vài vận động viên leo núi đã dùng
cách này để lao xuống núi cho nhanh tay vì leo xuống tại dãy núi Alps,
Thụy Sĩ.
Năm 1961, Pierre Lemoigne
– một kỹ sư pháp cải tiến chiếc dù của lính dù (para-commander) bằng
cách cắt bớt một phần phía trước và bên hông của một dù tròn, và có thể
kéo lên cao nhờ dây thừng, ngày nay được gọi là dù kéo (parasailing)
Năm 1964, Domina Jalbert –
một người Mỹ phát minh ra chiếc dù vuông thể thao mà ngày nay các vận
động viên môn rơi tự do vẫn dùng, cấu tạo gồm những xoang khí khi may hở
phần trước và đóng phần sau của 2 lớp dù với các vách ngăn. Khi bay dù
căng lên giữ biên dạng cho cánh dù tương tự như biên dạng cánh máy bay,
được gọi là dù vuông thể thao "parafoil", các loại dù sau này dùng
phương pháp bơm căng bằng không khí như vậy gọi là loại dù "ram air"
Trong cùng thời gian đó
(1965), David Barish người Mỹ lại nghiên cứu và phát triển một dạng cánh
dù (loại sail-wing) cho phép tàu con thoi của Cơ quan Hàng không Vũ trụ
Mỹ NASA có thể đáp xuống mặt đất đúng điểm, sau đó ông áp dụng cho việc
lượn cặp theo dốc cho môn trượt tuyết nhưng không gặt hái thành công.
Tháng 6 năm 1978,
Jean-Claude Bétemps, André Bohn và Gérard Bosson – 3 người Pháp, lấy cảm
hứng từ cuốn sách do Dan Poynter viết về sail-wings, đã may một loại dù
mới dễ dàng bơm căng khí khi chạy theo một triền đồi. Thử nghiệm bởi
Bétemps khi cất cánh tại Pointe du Pertuiset, Mieussy, Pháp thì chỉ bay
được 100m. Nhưng sau đó Bohn thử nghiệm lại thì bay được 1000 m, môn Dù
lượn từ đó chính thức ra đời.
Kể từ những năm đầu của
thập niên 80, các tiến bộ về vật liệu, công nghệ và tính toán đã làm cho
dù lượn dần dần thu hút được rất nhiều người quan tâm và tham gia. Giải
vô địch thế giới đầu tiên được tổ chức tại Kossen, Áo năm 1989.
Source Internet
